DẠY NGỮ VĂN BẰNG GIÁO ÁN ĐIỆN TỬ - ĐÔI ĐIỂU TRAO ĐỔI

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: internet
Người gửi: Võ Văn Chọn (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:19' 05-07-2009
Dung lượng: 47.5 KB
Số lượt tải: 123
Số lượt thích: 0 người
DẠY NGỮ VĂN BẰNG GIÁO ÁN ĐIỆN TỬ - ĐÔI ĐIỂU TRAO ĐỔI
******
                                                                                       1. Theo một nghĩa tương đối: dạy học bằng giáo án điện tử (GAĐT) là một hình thức dạy học tiên tiến và do khả năng lưu trữ, tích hợp, thể hiện thông tin nhanh, đa dạng, cho phép đẩy mạnh sự tương tác giữa thầy và trò, dẫn đến sự thay đổi sâu xa về hình thức của dạy và học. Sau hơn một năm thực hiện đổi mới phương pháp giảng dạy và ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT) trong nhà trường phổ thông, chúng tôi nhận thấy, việc dạy bằng giáo án điện tử (GAĐT) đối với môn Ngữ Văn hay các phân môn khác đều đem lại những hiệu quả nhất định. Nếu được đầu tư cẩn thận, phương pháp này sẽ tạo hứng thú cho học sinh, đặc biệt là khi giảng những nội dung có minh hoạ bằng tranh ảnh, âm thanh, sơ đồ, biểu bảng...Mặt khác, việc trình diễn nội dung bài dạy bằng màn hình vừa mới lạ đối với học sinh vừa giúp cho giáo viên tiết kiệm một lượng lớn thời gian ghi bảng, giáo viên sẽ sử dụng thời gian đó vào việc mở rộng vấn đề, liên hệ những kiến thức bên ngoài góp phần làm cho bài học phong phú, sinh động, sâu sắc hơn...
            Cái được lớn nhất ở mỗi tiết giảng bằng giáo án điện tử chính là một lượng lớn kiến thức, hình ảnh trực quan sinh động được chuyển tải đến các em học sinh. Nó không những giúp cho tiết học trở nên lôi cuốn hơn mà còn hạn chế việc GV bị cháy giáo án vì thời gian được kiểm soát bằng máy. Nếu như trong mỗi tiết học thông thường, giáo viên phải dành khá nhiều thời gian để treo tranh ảnh, thao tác các hoạt động thí nghiệm thì trong tiết học có sử dụng giáo án điện tử, những chuyện đó chỉ cần thao tác trong giây lát. Sự giải phóng đôi tay cho cả giáo viên và học sinh cho phép các em có thể tương tác nhiều hơn với thầy cô giáo, làm nâng cao hiệu quả giờ học. Ngoài ra, về phương diện sức khoẻ, giảng dạy bằng GAĐT sẽ giúp GV tránh được bụi phấn và hạn chế những căn bệnh thường thấy do ảnh hưởng của nghề nghiệp tạo nên.
           Rõ ràng, hiệu quả của phương pháp giảng dạy mới bằng giáo án điện tử là không thể phủ nhận. Tuy vậy CNTT không phải là tất cả, CNTT không thể thay thế được người thầy. Như chúng tôi đã nói ở trên, nó chỉ giúp người thầy thay đổi cách chế biến để có những "món ăn" ngon và bổ dưỡng - những bài học hấp dẫn, lý thú. Nếu quá lạm dụng CNTT (ở đây chúng tôi muốn đề cập đến việc quá phô diễn kỹ năng tin học, sử dụng những hiệu ứng, những kỹ xảo không cần thiết) thì những "món ăn" ngon và bổ dưỡng ấy sẽ không còn nữa, học sinh sẽ không có khả năng cảm thụ vẻ đẹp của ngôn từ văn chương mà chỉ chú tâm đến phần trình diễn kỹ thuật tin học.
2. Qua thực tế dự giờ thể nghiệm của các đồng nghiệp, chúng tôi nhận thấy khá nhiều điều bất cập: 
          Thứ nhất, văn chương hấp dẫn người đọc bởi tính hình tượng, tính gợi hình gợi cảm của nó. Dạy đúng chưa phải là cái đích của môn văn mà còn phải dạy sao cho có hồn, cho sinh động, cho hay. Sau mỗi giờ học văn, người học ít nhiều thỏa mãn được loại khoái cảm đỉnh cao này, khi ấy họ sẽ tự tìm đến văn chương hơn là ép buộc. Nhà văn không có cảm hứng không thể có tác phẩm, người dạy văn thiếu độ rung của tâm hồn thì tiết giảng khó thành công. Thế nhưng, khi sử dụng GAĐT, phần lớn các giáo viên mà chúng tôi được dự hầu như bị phụ thuộc hoàn toàn vào màn hình máy tính, "vật lộn" với màn hình, thực hiện những thao tác đơn giản đến mức đơn điệu là: Click chuột - diễn giải - Click chuột...Các em HS vốn lâu nay đã quen với việc các thầy cô dạy dưới hình thức giảng - đọc - chép thì nay các em như được đi trên mây, trên gió. Nhiều em tâm sự: "Tiết học thì sống động thật nhưng chữ chạy nhanh quá chúng em không ghi bài được". Học sinh thì cắm cúi ghi chép vì sợ thầy chuyển sang trang khác. Cuối cùng dẫn đến một tiết dạy rời rạc, xơ cứng; học sinh không cảm nhận được nét đặc sắc của văn bản... 
           Thứ hai, dạy văn trước hết phải truyền cho được cái thần, cái hồn của văn chương.   Trước đây dạy văn chủ yếu sử dụng phương pháp thuyết trình, diễn giảng để truyền chất văn từ thầy sang trò; thầy khơi gợi nhều liên tưởng tinh tế, thú vị.   Nay chuyển trung tâm về phía người học, người dạy chỉ đóng vai trò hướng dẫn, "đỡ
 
Gửi ý kiến