Gốc > Bài viết > Chia sẻ kinh nghiệm >
Lòng người là giấy
Một câu chuyện cóp nhặt trên internet Friday, 27. March 2009, 17:28:10 Long nguoi la giay Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ. Ngán thay, trước khi chết có trăng trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi. Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ 7x7 là 49 ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời. Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ 3 ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò. Thế rồi được 7 ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn. Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết. Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần 2000 năm để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”. Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (2 con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên “tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực “phụ giúp” vợ mình... Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của 2 vợ chồng đã có “kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai 3 tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%... Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp. Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người... Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng... và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”... Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình? Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy... Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy... Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn. Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm. Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư? Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa. ----------------- --> Than ôi, cứ tin tưởng nhau đi, rồi cái gì phải đến sẽ đến. giả dối với nhau thì sẽ ko thể ở cạnh nhau được, mà cho dù thật lòng với nhau rồi liệu có ở với nhau được cả đời. Rốt cục thì lòng người cũng chỉ là giấy mà thôi.
Lê Thị Lan Anh @ 20:18 05/07/2009
Số lượt xem: 1326
Lê Thị Lan Anh @ 20:18 05/07/2009
Số lượt xem: 1326
Số lượt thích:
0 người
- Quy tắc vàng của cuộc sống (08/05/09)


Mưa nửa đêm
Khi một người giúp việc quan hệ tình ái với ông chủ của mình, câu chuyện thường kết thúc với công thức: Ông chủ tìm cách đẩy cô gái nhẹ dạ ra khỏi nhà một cách êm thấm bằng một khoản tiền nhỏ; hoặc, cô gái đó không nhẹ dạ, và gia đình chủ nhà lâm vào một cuộc khủng hoảng lớn.
Liên là một cô gái trẻ, cô thất học vì cuộc sống nghèo khó ở một làng chài Trung bộ. Hơn một năm trước, cô gái 17 tuổi được giới thiệu vào làm người giúp việc cho một cặp vợ chồng trẻ có địa vị trong xã hội. Đó là một gia đình tử tế, hai vợ chồng đều có học thức cao. Công việc của Liên cũng không có gì nặng nhọc, hàng ngày, cô chỉ phải nấu cơm, giặt giũ và bế cháu. Vợ chồng anh chị chủ nhà rất tốt bụng, họ coi Liên như một đứa em trong nhà. Ngược lại, cô gái quê mới lớn cũng nhìn nhận vợ chồng ông chủ như những thần tượng, họ là những con người tuyệt vời nhất trong mắt cô.
Nhưng, cuộc sống của đôi “thần tượng” ấy lại có những vấn đề đời thường. Khi Liên đã quen với công việc, nữ “thần tượng” bắt đầu phải thường xuyên đi công tác. Đó cũng là lý do khiến Liên có mặt trong ngôi nhà này. Lúc đầu là những chuyến đi một ngày, hai ngày... chẳng có gì xảy ra. Cho đến một lần, cô chủ phải đi công tác 1 tuần. Mấy ngày đầu, cháu bé tuy không có mẹ nhưng ngủ với bố vẫn rất ngoan, không quấy khóc bao giờ. Đến đêm thứ 4, không hiểu sao trời đổ mưa tầm tã, sấm chớp dữ dội.
Tiếng đứa trẻ khóc ngằn ngặt giữa đêm khiến Liên không sao ngủ được. Cô vội chạy sang dỗ cháu giúp ông chủ nhưng mãi mà cháu không chịu nín. Ông chủ bảo: em cứ nằm đây ngủ với cháu, chắc là cháu nhớ hơi mẹ nên không ngủ được. - Hai chị em cứ thế nằm ôm nhau ngủ, rồi cô gái thiếp đi lúc nào không biết. Khi đứa bé ngủ say, cô gái cũng tỉnh dậy và không sao ngủ tiếp. Trong tiếng rơi khoan nhặt của cơn mưa đang dịu lại, cô gái lặng ngắm khuôn mặt của ông chủ nhà đang say ngủ cạnh mình. Lần đầu tiên cô gái có dịp ngắm nhìn kỹ khuôn mặt mà cô luôn ngưỡng mộ. Cô không biết rằng chẳng người đàn ông nào có thể ngủ say khi có một thiếu nữ say sưa ngồi ngắm mình. Một nam, một nữ, một cơn mưa nửa đêm... thật khó để có thể kiểm soát nổi bản thân.
Đôi vợ chồng chủ nhà là một cặp hạnh phúc. Liên không hề hồ nghi về tình cảm mà họ dành cho nhau. Cô gái cũng không hề nghĩ rằng ông chủ lại yêu mình. Nhưng bà chủ vẫn vắng nhà thường xuyên, dẫu không phải đêm nào trời cũng mưa, nhưng thói quen đổi món của ông chủ, và sự đam mê khám phá của cô gái mới lớn vẫn khoan nhặt trở về. Cô gái trẻ bằng lòng với chút tình rơi rớt ấy và mong cuộc sống cứ thế mà trôi đi. Nhưng cuộc sống của con người không giống như con nước mùa trăng. Người đàn ông đã ăn quen món phụ, món ăn chính trở nên nhạt miệng. Nụ cười của người vợ trẻ cũng không còn rạng rỡ như xưa, dẫu không hề nghi ngờ. Người phụ nữ ấy không biết giữa chồng mình và cô giúp việc có sự dan díu, chị vẫn đối xử tốt với cô giúp việc như một đứa em gái của mình. Tuy nhiên, rõ ràng chị cảm nhận được sự lạnh nhạt của chồng, và vẻ mặt hạnh phúc của chị đã không còn như xưa. Sự thay đổi đó khiến cho Liên chợt tỉnh. Cô biết mình không thể sống như vậy, biết mình có lỗi với chị chủ... nhưng, trong cơ thể cô, một mầm sống đang hình thành.
Câu chuyện không kết thúc như công thức thường thấy trong các cuộc tình ông chủ và người giúp việc. Người đàn ông sẵn sàng làm tất cả để Liên không thiệt thòi, dù có phải nói thật với vợ, nhưng cô gái thì không đành lòng trở thành nguyên nhân để đôi vợ chồng đó mất đi hạnh phúc. Có điều, Liên không biết phải làm sao, nhất là không thể bỏ đi đứa con sắp chào đời. Tất nhiên, những nỗi băn khoăn của Liên đã được thính giả chương trình Bạn hãy nói với chúng tôi nhiệt tình chia sẻ. Họ khuyên cô gái tìm cách rời bỏ ngôi nhà đó, chấp nhận một mình gánh chịu hậu quả của mối tình vô phương ấy.
Có lẽ, đó là cách duy nhất để Liên có thể không cảm thấy ăn năn. Có thể, cô gái trẻ sẽ nghe theo những lời khuyên ấy, gánh mọi nỗi khổ đau về mình, nhưng liệu hành động cao thượng đó của cô có giúp đôi vợ chồng kia tìm lại hạnh phúc? Tôi không tin đó là một câu chuyện kết thúc có hậu, bởi đây là một câu chuyện hoàn toàn bế tắc khi mà cả ba người trong câu chuyện đều là người tử tế. Vì tử tế mà cô gái đó sẽ nuôi con một mình trong điều kiện không hề dễ dàng. Vì tử tế, người đàn ông đó sẽ mãi sống trong nỗi dằn vặt. Và cũng vì tử tế, người vợ tốt bụng sẽ không thể nghi ngờ chồng mình, chị sẽ mãi âm thầm chịu đựng một cuộc hôn nhân với vết nứt chẳng bao giờ liền lại.
Nghĩ về kết cục buồn cho những con người đấy tôi mới nhận ra rằng từ xưa đến nay, những cơn mưa nửa đêm chẳng bao giờ vui cả. Không tin, đố các bạn tìm được một tác phẩm văn học nghệ thuật nào tả mưa nửa đêm mà không đượm buồn./.
Tôi muuốn đăng một vài bài viết chia xẻ miền vui nhưng không đăng được xin nhờ chủ nhà giúp đỡ